|
Thứ hai, 04/01/2010, 10:46 GMT+7
Tào Tháo: "Cả đời gian trá, khi chết mới lộ chân tướng"?
Trên thực tế, thiên hạ đều xử sự làm ra vẻ chính nhân quân tử, chỉ Tào Tháo dám nghĩ sao nói vậy, dù có dối trá nhưng dám công khai nói ra điều dối trá đó...
Các
nhà chính trị cổ, muốn lấy lòng dân chúng, thường nói ngược lại những
điều họ nghĩ. Vì vậy, nếu người khác ở địa vị của Tào Tháo, tất sẽ nói
ngược lại: “Ta thà để thiên hạ phụ ta, ta quyết không phụ thiên hạ”.
Nhưng Tào Tháo không làm thế.
Mao
Tôn Cương bình luận: “Đây là chỗ hơn người của Tào Tháo, vì ông ta bụng
nghĩ thế nào thì nói ra thế ấy, không như bọn tiểu nhân nghĩ một đằng
nói một nẻo”.
Trên thực tế, thiên hạ đều xử sự làm ra vẻ chính nhân quân tử, chỉ Tào Tháo dám nghĩ sao nói vậy, dù có dối trá nhưng dám công khai nói ra điều dối trá đó. Từ điểm này mà xét, Tào Tháo chí ít không thuộc hạng “ngụy quân tử” nhan nhản trong xã hội. Mao Tôn Cương nói Tào Tháo hơn người là ở điểm này. Cha con Mao Tôn Cương vốn không ưa Tào Tháo, mà phải nói như vậy cũng đáng để ta suy ngẫm. Một trong những đặc điểm của Tào Tháo được người đời hay nêu lên là khi thì thành thực, khi thì gian dối. Bùi Tùng Chi dẫn Tào Man truyện trong Tam quốc chí – Vũ Đế kỷ như sau: Năm 220, Tào Tháo quyết chiến với Viên Thiệu ở Quan Độ. Đang trong tình trạng hết sạch lương thực thì gặp Hứa Du. Vừa ngồi yên chỗ, Hứa Du hỏi Tào Tháo còn bao nhiêu lương thực?
Tiếp
theo, Tào Tháo dặn dò những việc rất đời thường, tỉ như “đám tì thiếp,
nàng hầu và đám con hát suốt đời lao động vất vả, sau khi ta chết, cho
họ ở lại đài Đồng Tước, không được ngược đãi họ” (Ngô tì thiếp dữ kỹ
nhân giai cần khổ, sử trước Đồng Tước trú, thiện đãi chi).
Trong
Tam quốc toàn văn. Quyển 3. Ngụy Tào truyện chỉ chép Tào Tháo chết một
cách bình thản, nhưng Tam quốc diễn nghĩa thì tả: “Tào Tháo dặn dò
xong các việc, thở dài một tiếng, nước mắt tuôn như mưa rồi tắt thở”.
Chỉ một câu này đã hạ thấp tầm vóc Tào Tháo rất nhiều, gợi cho người
đời sau ra sức chê bai.
Lời
lẽ không đao to búa lớn, xử sự như người dân thường là ung dung. Đó mới
là bộ mặt thật của Tào Tháo. Vì rằng ông ta vốn là con người chứ không
phải thánh nhân. Ở vào thân thế và địa vị của ông ta mà dám bộc lộ tính
cách của kẻ “phàm phu tục tử” và không giấu giếm những điều khuất tất
của bản thân. Đó là chỗ hơn người của ông ta. Vì vậy, “Di lệnh” của Tào
Tháo chân thực hơn bất cứ ai.
Nếu
như do yêu cầu của đấu tranh chính trị, ông ta buộc phải che giấu nội
tâm (bình sinh gian ngụy), thì trước khi chết, ông ta không cần giấu
giếm gì nữa (bộc lộ chân tướng). Trung Quốc có câu “con chim sắp chết
tiếng hót bi thương, con người sắp chết nói lời chân thành”. Sự chân
thành của Tào Tháo chứng tỏ ông ta lưu luyến với đời và có nhiều tình
cảm với người thân thuộc.
Đinh phu nhân không có con, coi Tào Ngang như con đẻ. Về sau Tào Ngang chết trận, Đinh phu nhân khóc hết nước mắt, ngày đêm chỉ trích Tào Tháo đã giết con. Tào Tháo bực quá, liền đuổi Đinh phu nhân về nhà mẹ đẻ. Do đó mới có câu nói trên trước khi chết. Thực ra, Tào Tháo đã cố hòa giải, nhưng Đinh phu nhân không chịu. Ông ta đích thân đi đón Đinh phu nhân. Trông thấy ông ta, Đinh phu nhân vẫn ngồi lặng bên khung cửi, không chào hỏi nửa câu. Tào Tháo bước đến sau lưng Đinh phu nhân, nói khẽ: “Ta đến đón phu nhân cùng về”. Đinh phu nhân vẫn ngồi yên, không nói gì. Tào Tháo ra về, đến cổng còn ngoái lại mời lần nữa, nhưng Đinh phu nhân vẫn cự tuyệt, đành phải chia tay. Vốn tính nóng như lửa mà Tào Tháo chịu nhũn như vậy không phải chuyện đùa. Sau đó Tào Tháo còn cho phép Đinh phu nhân tái giá, không nên ở vậy. Đinh phu nhân không nghe, mà hai vị thân sinh Đinh phu nhân cũng không dám, mà dù có dám, cũng không ai dám lấy. Hứa Du tự mua cái chết Tào Tháo là con người đa tính cách. Một trong những tính cách của ông ta theo sử sách là: Trở mặt. Đó là trong trong trường hợp đối với Hứa Du. Hứa Du có công lớn trong trận Quan Độ hoặc trận đánh chiếm Nghiệp Thành như ta đã biết. Nhưng thực ra Hứa Du tự mua lấy cái chết. Ông ta luôn hạ nhục Tào Tháo trước mặt mọi người, thậm chí gọi cả tên cúng cơm của Tào Tháo, không kiêng nể gì: “Này, A Man! Không có tôi, ông làm sao lấy được Ký Châu?”. Lần khác Hứa Du lại hỏi bộ hạ của Tào Tháo sau khi Tào Tháo chiếm Nghiệp Thành: “Không có ta Tào Tháo làm sao vào được cổng này?”. Tào Tháo khi yếu thế còn cười cợt coi như không, nhưng sau thì không chịu nổi nữa. Vậy là Tào Tháo giết Hứa Du. Xét cho cùng Hứa Du thì tự tìm lấy cái chết. Hai truyện trên không chép trong Tam quốc chí, mà chép trong Hậu phi truyện và Thôi Diễm truyện do Bùi Tùng Chi dẫn giải. Vậy là tuy cùng một sách, nhưng đã khắc họa hai hình tượng về Tào Tháo. Quản trị
Các tin khác:
▪ Trung Quốc tìm thấy mộ của Tào Tháo (28/12)
▪ Nhân và Trí (07/12)
▪ Lưu Bị dùng mưu xin lương thực bách tính (01/12)
▪ Lưu Bị và hai chữ "Nhân hòa" (22/05)
▪ Kinh doanh và thuật phong thủy (19/05)
▪ Pháp khí và ứng dụng trong Phong Thuỷ (16/05)
▪ 8 THUẬT VỀ CÁC QUẺ (16/05)
|