|
Đời và Đạo
Chuyện Chơi Trực tuyến (Game Online) gần đây được báo chí xúm vào hùa nhau râm ran một hồi. Đám nói Đông, một vài kẻ bảo Tây. Ở đây không nói chuyện Đông hay Tây mà nói chuyện quan hệ của cái Đông với cái Tây ấy.
Phái đằng Đông nói chơi đến mức hạ đường huyết, bỏ học, trộm tiền, lừa cha mẹ… là rất bậy. Phải có biện pháp để dù người chơi không tự biết điểm dừng thì nhà cung cấp dịch vụ chơi trực tuyến (gọi tắt là nhà chơi) phải, đương nhiên là bị bắt buộc, hạn chế chỉ cho người chơi chơi ở một mức nào đó, thí dụ 3 giờ một ngày. Một cách triệt cung để làm nguội cầu. Nghe có lý của nó. Phái đằng Tây nói chơi đến thế thì đúng là bậy thật. Nhưng chơi là quyền tự do của người chơi mà dịch vụ cho chơi là quyền kinh doanh của nhà chơi, luật pháp bảo vệ. Đâu bậy nấy chịu, bậy gì chịu nấy. Chơi, tự thân nó là không bậy. Thì cũng đúng. Ở đây là câu chuyện của con người sống giữa Đờí và Đạo. Một người đời sống theo lẽ phải tự do cá nhân sẽ hành động theo nguyên tắc "làm tất cả những gì luật không cấm". Nguyên tắc đó không sai thậm chí còn là khẩu hiệu đầy tiến bộ giải phóng sức sản xuất cùng các quan hệ hành chính - xã hội của thời chuyển đổi. Khẩu hiệu đó sẽ được người đời hiểu là "làm tất cả những gì có lợi cho bản thân mình bằng cách nào mà cãi về câu chữ thì chả đạo luật nào cấm được". Với người đời luật là một cái rổ, dù thưa dù dày bao giờ cũng có lỗ thủng. Và cuộc sống sẽ vui hơn nếu tìm được chỗ thủng mà đi. Một người Đạo hướng dẫn nhân văn và nhận thức đầy đủ về xã hội pháp quyền sẽ luôn có xu hướng luật hoá tất cả những gì cần thiết để giải quyết vấn đề xã hội. Họ phải làm việc đó vì Luật là để điều chỉnh hành vi xã hội. Họ sẽ làm được việc đó nếu có đủ trọng lượng ở cơ chế lập pháp. Với người Đạo, luật là một cái ô an sinh càng kín càng tốt. Cuộc sống sẽ an toàn hơn nếu mọi việc "bậy bạ" đều đã bị luật ngăn cấm. Cả Đạo và Đời đều chấp nhận cuộc "chơi" luật. Một bên tìm lỗ thủng, đương nhiên không loại trừ các thủ đoạn chọc lỗ. Một bên vá lỗ thủng, chẳng ngần ngại gì mà không gia cố phòng ngự. Hai lực lượng xã hội cực đoan, bà đằng Đông ông đằng Tây, sẽ đẩy cuộc chơi chung đến chỗ cực đoan, biến luật thành một thứ xa xỉ vô cùng chi tiết và rối rắm như đã thấy ở các nước thị trường phát triển. Có một điều đơn giản. Đừng bao giờ cực đoan, tìm kiếm cái lợi cho riêng bản thân mình hay nhân danh toàn xã hội. Trở lại với câu chuyện chơi trực tuyến, nếu các nhà chơi là người điều chỉnh hành vi của người chơi chứ không phải luật pháp điều chỉnh cả hai thì tất cả đều “thắng”. Đây, theo kinh nghiệm của các nước phát triển, là vai trò quan trọng của các hiệp hội doanh nhân doanh nghiệp trong xã hội.
Nguồn:
Tin học và đời sống
bantinsom.com ( theo chungta )
Các tin khác:
▪ Thương nhớ quân tử (20/09)
▪ Người Việt và văn hóa tranh luận (19/09)
▪ Thói quen hình thành như thế nào ? (19/09)
▪ Đẹp là gì ? (17/09)
|