|
Nhân “mùa vu lan” nghĩ về chữ hiếu
Rằm tháng bảy “xá tội vong nhân” đã qua, song “mùa Vu Lan” thì chưa kết thúc. Liệu có cái gì chung giữa tình thương và lòng từ bi hỉ xả trong triết lý Phật giáo và việc “báo hiếu” cha mẹ?
Theo Gs Tương Lai: Trong
tâm thế của người Việt, dù theo bất cứ tôn giáo tín ngưỡng nào, thì
“nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” khiến cho những “giọt nước mắt
trong tim chảy lai láng vào hồn”* vẫn là điểm hội tụ những xúc động sâu
lắng nhất của con người.
Người ta hiểu ra rằng, có một giá trị xuyên thời gian và không gian, từ khi con người xuất hiện trên trái đất cho đến khi trái đất còn con người. Đó là tình mẹ con, là ơn sinh thành, đức dưỡng dục mà mỗi một con người trân trọng đúc kết và nâng niu thành chữ hiếu. Chữ hiếu ấy, triết lý phương Đông nâng lên thành đạo.“Đạo hiếu” chi phối ứng xử của con người trong gia đình và trong xã hội. Đó là một biểu hiện thật sâu đậm của đạo lý xã hội Việt Nam ta.
Từ “đạo” ở đây gợi lên một liên tưởng về cái “đạo vũ trụ” của Einstein khi ông nói đến “tính tín ngưỡng vũ trụ”. Theo Einstein “đằng
sau những chuỗi mắt xích có thể nhận ra được, còn có cái gì tinh tế
không thể hiểu thấu đáo, không thể giải thích được. Sự tôn kính trước
sức mạnh này, ngoài những cái chúng ta có thể hiểu được, đó là tôn giáo
của tôi”.**
Liệu có cái gì gần gũi giữa “đạo vũ trụ” và “đạo hiếu”, mà nội dung của nó là sự thể hiện rất rõ nét của tính người, của phẩm tính làm người? Trong kinh “Báo đáp thâm ân cha mẹ”, Phật dạy về mười công ơn của mẹ mà người làm con phải ghi lòng tạc dạ. Trong “Kinh Lăng Nghiêm” có đoạn: “Mười
phương Như Lai thương nhớ chúng sinh như mẹ nhờ thương con. Nếu con
trốn tránh, mẹ nhờ ích gì. Con nên nhớ mẹ như mẹ nhớ con, như vậy qua
nhiều đời sẽ chẳng xa trái nhau”***.
Trong cuộc sống mà đời mỗi con người
nếm trải, có bao nhiêu giá trị được hồ hởi tiếp nhận rồi bị lạnh lùng
vứt bỏ. Có những giá trị thời thượng cứ tưởng như ồn ào cuốn hút không
dứt, nhưng rồi chúng nhanh chóng bị lãng quên. Nếu chưa quên hẳn, thì
cũng chỉ còn là những vang bóng tình cờ được hững hờ nhắc lại. Mà nhắc
lại như một hoài niệm về một thời ấu trĩ bị choáng ngợp trước những hào
nhoáng ảo ảnh, như những lấp loáng phản quang bong bóng xà phòng được
trẻ con thổi ra, lóe lên phút chốc dưới ánh mặt trời, để nhanh chóng
bục vỡ, tan biến.
Và vì mỗi một người đều được một
người mẹ sinh ra, dù được sinh ra nơi nhà cao cửa rộng, lầu son gác tía
hay sinh ra dưới mái tranh nghèo xiêu vẹo dột nát, thì tiếng khóc chào
đời nào cũng gắn với một bầu sữa mẹ. Nghĩa tình sâu nặng của mẹ, mỗi
con người được uống từ bầu sữa thiêng liêng ấy. Cái đó tao nên giá trị
thiêng liêng mang vĩnh hằng của chữ hiếu.
Ơn sinh thành
Giá trị thiêng liêng ấy do tạo hóa
ban tặng cho con người. “Công cha như núi Thái sơn. Nghĩa mẹ như nước
trong nguồn chảy ra”, đó là đạo lý ngàn đời không lay chuyển. Công cha
nghĩa mẹ, ơn sinh thành, đức dưỡng dục mà mỗi con người được nhận lĩnh
để nên người chính là báu vật trời cho.
Bú mẹ, bé đã bú vào mình dưỡng chất
đặc biệt của mẹ truyền cho, những dưỡng chất mà khi còn là bào thai
trong bụng mẹ, bé đã được tiếp nhận. Phải hiểu rằng từ trong cơ thể mẹ,
dưỡng chất đặc biệt đó đã được chưng cất từ sự sống người, của loài
người, từ khi con người xuất hiện. Sự sống ấy hàm chứa trong nó tri
thức và kinh nghiệm sống của loài người. Nhờ đó, từ dòng sữa mẹ, giúp
tạo ra trong bé những phẩm tính người của con người xã hội.
Từ cộng đồng xã hội đầu tiên đó mà
quá trình con người trở thành con người xã hội được khởi động và hoàn
thành trong sự tiếp xúc dần với những cộng đồng lớn hơn : hàng xóm láng
giềng, nhà trường, các hội đoàn… và xã hội rộng lớn. Tất cả những điều
ấy cho thấy: tự nhiên không trực tiếp sinh thành ra con người theo
nghĩa đích thực của nó.
Xã hội càng phát triển, mức sống của
con người càng được cải thiện thì việc nuôi con sẽ đỡ bớt nhọc nhằn nhờ
vào những tiện nghi vật chất và những tiến bộ của công nghệ thực phẩm
dinh dưỡng cho trẻ em và dịch vu hướng vào con trẻ cùng với những thành
tựu y học, nhưng sự dạy con sẽ khó khăn phức tạp hơn rất nhiều. Lo cho
con có đủ ăn, đủ mặc đối với đông đảo người dân đã khó, chăm sóc đời
sống tinh thân, những phẩm tính văn hóa cho con người càng khó hơn
nhiều.
Tổ ấm gia đình
Một mặt khác, vấn đề cá nhân - công
dân chính là vấn đề nền tảng của xã hội hiện đại, cũng trên ý nghĩa đó,
giải phóng cá nhân là động lực tinh thần của hiện đại hóa. Các “con em
trong gia đình” cũng đồng thời là những “thành viên của xã hội”. Chẳng hạn, trong Luật Hôn nhân và Gia đình ở mục 4, Điều 2 của Chương I có ghi rõ nghĩa vụ của con cháu đối vói cha mẹ, ông bà, các thành viên trong gia đình có nghĩa vụ quan tâm, chăm sóc giúp đỡ nhau. Nghĩa vụ ấy mang tính pháp lý, người vi phạm sẽ bị pháp luật trừng phạt. Nghĩa vụ ấy cũng hàm chứa nội dung của hiếu nghĩa. Thế nhưng, nội dung của hiếu nghĩa trong chữ hiếu, trong đạo hiếu mà chúng ta đang bàn, có nội hàm rộng hơn nhiều, vượt quá những điều quy định về “nghĩa vụ” ấy rất xa, đặc biệt là ở hàm lượng tình cảm được chứa đựng trong nó.
Khi thực hiện đạo hiếu, con người vừa thực hiện nghĩa vụ làm người,
điều mà pháp luật đã quy định, và quan trong hơn nữa, thực hiện tình
cảm đạo đức của con người. Đương nhiên, trong nghĩa vụ cũng có nghĩa vụ
pháp lý và nghĩa vụ đạo đức, hai điều đó không mâu thuẫn nhau, không đối lập và loại trừ nhau, song không đồng nhất.
Hơn nữa, chữ hiếu đang mở rộng biên độ của
nó, và vì thế, những câu “kinh điển” của Khổng Mạnh như “thiên hạ gốc ở
nước, nước gốc ở nhà, nhà gốc ở thân mình” hay “Nhà nhà hòa thuận êm
ấm, bền vững là gốc rễ cho đất nước an ninh” có thể vẫn đúng song e
chưa đủ. Điều này dễ hiểu. Cuộc sống không ngừng vận động.
Đặc biệt là với những bước tiến như
vũ bão của khoa học và công nghệ cuối thể kỷ XX bước vào thế kỷ XXI
khiến cho kiểu tư duy tuyến tính sẽ không phù hợp nữa cho một thời đại
phi tuyến tính với những biến động và sức mạnh hợp trội bất
ngờ.
Cuộc sống đang mở rộng biên độ nội
dung của hiếu, cho nên, trong sự kế thừa phải biết chọn lọc và nâng
cao. Cần lưu ý rằng, như đã nêu ở trên: vấn đề cá nhân - công dân chính là vấn đề nền tảng của xã hội hiện đại, cũng trên ý nghĩa đó, giải phóng cá nhân là động lực tinh thần của hiện đại hóa. Cho nên khi người nhạc sĩ tài hoa nọ biết “tạ ơn hoa sáng thơm cho mẹ, tạ ơn chim chiều hát cho cha”* thì chính là người nghệ sĩ thiên tài ấy đã nói hộ với chúng ta những ước ao thầm kín và sâu lắng trong lòng ta đối với những đấng sinh thành, mà với họ, mặt trời chỉ chiếu sáng cho mỗi đứa con của mình mà thôi. Chữ hiếu có một giá trị vĩnh hằng là do đó.
----------
* Trịnh Công Sơn bantinsom.com ( theo tuanvietnam )
Các tin khác:
▪ Tính hai nghĩa của những thuật ngữ (03/09)
▪ Chủ nghĩa dân tộc văn hóa (03/09)
▪ Sự tiến hóa của ý thức (03/09)
▪ Con người và tình yêu thời hiện đại (01/09)
|