|
Tiếng vọng của lịch sử
Tiếng vọng của đất nước, “nước những người chưa bao giờ khuất”! Những tiếng vọng ấy đang khởi động được ý chí nhân dân, làm bùng lên sức năng động tự thân của khối quần chúng lớn lao từng làm nên lịch sử.
Trong những ngày mùa thu Tháng Tám đầy ắp kỷ niệm và gọi dậy những suy tư này, mỗi chúng ta dường như nghe thấy “Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất. Những buổi ngày xưa vọng nói về”. Đó là tiếng vọng của lịch sử: “Nước chúng ta. Nước những người chưa bao giờ khuất”[1].
Nhưng ngẫm kỹ ra, đâu phải tiên tri!
Nhà khoa học địa lý hàng đầu của Việt Nam, giáo sư Lê Bá Thảo, từng
khuyến cáo trong một tác phẩm viết từ thập kỷ 70 thế kỷ trước: “mỗi
người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ
cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào
bờ… Con mắt và trái tim chúng ta vì vậy sẽ không chỉ dừng lại ở đường
bờ biển thường được biểu diễn bằng một nét vẽ mảnh ở trên bản đồ: những
phần đất nổi và đất nằm dưới mặt biển mà chúng ta có trách nhiệm xây
dựng và bảo vệ rộng lớn hơn nhiều, và chúng ta phải có ý thức rõ ràng
về điều đó. Đường biên giới của ta là bất khả xâm phạm”! Đó chính là những âm vang của lịch sử.
Và rồi, “một quá khứ gần và một
quá khứ xa ít hay nhiều hòa vào nhau trong sự đa dạng của thời hiện
tại: trong khi một lịch sử gần chạy nhanh về với chúng ta thì một lịch
sử xa lại chạy đến với chúng ta bằng những bước chân chậm rãi”.[2]
Nhưng dù “gần” hay “xa”, dù “nhanh” hay “chậm ”, thì những “rì rầm
trong tiếng đất” ấy vẫn có sức khơi gợi mãnh liệt nỗi niềm dân tộc.
Phải chăng những tiếng vọng ấy đã
giục giã niềm suy tư mà đôi khi những lo toan về miếng cơm manh áo hàng
ngày phần nào bị chìm lấp đi. Những tiếng vọng ấy đánh thức những tiềm
năng đang ngủ quên trong sâu thẳm tâm tư của nhiều con người đang bận
bịu bươn chải kiếm sống. Khi những tiềm năng đang ngủ quên được đánh
thức sẽ bật ra sức mạnh dời non lấp biển của khối quần chúng nhân dân
đông đảo, những người thực sự làm nên lịch sử. Về lịch sử, Phạm Văn Đồng có một ý rất thú vị : “Lịch sử là con người nhân với thời gian. Tôi hình dung lịch sử là một ông già đã nhiều tuổi lắm, nhưng ông già lịch sử đang dần dần trẻ lại, và qua một quá trình diễn biến đầy kịch tính, sẽ từng bước trở thành một thanh niên giàu sức sống…”[3] Đất nước của chúng ta liệu có đang trẻ lại để đủ sức gánh vác sự nghiệp của ông cha bao đời gây dựng, giữ gìn và truyền lại cho con cháu? Quá trình diễn biến đầy kịch tính của đất nước ta quả đã chứng minh sức sống kỳ lạ của dân tộc Việt Nam ta. Ông cha ta luôn luôn tìm ra những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải.
Cứ vào lúc thời cuộc như dồn thế nước
vào chân tường, thì cũng chính vào lúc ấy đã bật ra những đột phá.
Chuyện chống đế quốc Nguyên-Mông thế kỷ XIII là một minh chứng sống
động. Nhớ lại một câu trong “Bài phú sông Bạch Đằng” của Trương Hán
Siêu: “Kìa trận Bạch Đằng mà đại thắng, bởi Đại Vương coi thế giặc nhàn ”**, và rằng: “Sông Đằng một dải dài ghê, Sóng xô cuồn cuộn trôi về Biển Đông, Những người bất nghĩa tiêu vong, Nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh”.
Còn chuyện “lịch sử gần” thì xin gợi lại Cách mạng Tháng Tám 1945, kết thúc một giai đoạn đen tối của một trăm năm nô lệ, đến cái tên nước cũng đã bị xóa bỏ trên bản đồ thế giới để thay vào một xứ của Đông Dương thuộc Pháp, một nước Đông Pháp! Những ngày cận kề với 19 tháng 8 năm 1945, mây đen bao phủ bầu trời, đê sông Hồng vỡ, nước ngập trắng xóa cả sáu tỉnh đồng bằng, dịch tả hoành hành, người chết đói nằm la liệt bên vệ đường, bọn phản động quậy như dòi trong cơn cùng quẫy với lũ quan thầy. Bao nhiêu tai họa của một chế độ mục ruỗng như cùng đổ ập xuống. Thế nhưng, Cách mạng đã như một tiếng sét xua tan đám mây đen, cả dân tộc như được hồi sinh, trỗi dậy. Thế rồi, cách mạng Tháng Tám mở đầu cho một giai đoạn mới của lịch sử: giữ vững nền độc lập để xây đắp nền dân chủ cộng hòa, đem lại tự do và hạnh phúc cho nhân dân. Tiến trình lịch sử 64 năm qua, bằng sự trải nghiệm qua những khúc tráng ca đầy khí thế và những đoạn bi ca không kém phần xót xa, người ta ngộ ra được một chân lý : lịch sử thật hào hùng và cũng thật nghiệt ngã.
Những thế lực đen tối không dễ dàng
buông miếng mồi cho dù khó nuốt. Thực dân Pháp quay lại, bọn Tàu Tưởng
kéo sang, lũ tay sai theo đóm ăn tàn cọ quậy kiếm chác. Vừa mới hưởng
không khí độc lập được vỏn vẹn 3 tuần lễ, ngày 23 tháng 9 năm 1945 nhân
dân Nam Bộ đã mở đầu cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp quay trở
lại để từ ngày 19.12.1946 thì cả nước đi vào cuộc chiến đấu để dẫn đến
trận Điện Biên, tuyên bố sự cáo chung chủ nghĩa thực dân cũ, làm sụp đổ
hệ thống thuộc địa.
Sẽ càng thấm thía hơn điều đó khi
hiểu thêm câu nói của Nelson Mandela, người phá bỏ chế độ A-pác-thai,
anh hùng dân tộc của Nam Phi : “Chúng ta chưa có tự do, chúng ta mới giành được quyền tự do để có tự do”.
Bao xương máu đổ ra để “giành được quyền tự do để có tự do”, nhưng để
có tự do thực sự còn là một quá trình chiến đấu không kém phần cam go,
mà có khi còn cam go bội phần. Bởi lẽ, phá bỏ tuy khó, song xây dựng
thì khó hơn rất nhiều. Đó là chân lý cuộc sống.
Thực tiễn của tiến trình xây dựng đất
nước trong hơn một phần ba thế kỷ qua kể từ 30.4.1975 đến nay đã khiến
cho nhận thức của nhiều người, “qua một quá trình diễn biến đầy kịch
tính”, đến gần được với chân lý cuộc sống ấy.
Để có thể dựa vào lực lượng của toàn
dân thì phải động viên toàn dân, tổ chức và giáo dục toàn dân. Đây là
sứ mệnh của văn hóa. Quyết bứt lên khỏi thân phận của một nước kém phát
triển với mức sống của đại bộ phận dân cư vẫn còn thấp và quá thấp, thì
dồn sức phấn đấu cho sự tăng trưởng kinh tế là đòi hỏi sống còn.
Về điều này, Phạm Văn Đồng có một khẳng định : “Đổi mới phải bắt nguồn từ, và bắt rễ từ mảnh đất văn hóa”, vì vậy mà nói “văn hóa là đổi mới, đổi mới là văn hóa”. Quả thật, để ông già lịch sử “dần dần trẻ lại” phải cần đến sức mạnh của văn hóa. Phải chăng, vào những ngày lịch sử đang ghi nhớ này, những lời trên cũng là những “tiếng vọng của lịch sử”, tiếng vọng của đất nước, “nước những người chưa bao giờ khuất”! Những tiếng vọng ấy đang khởi động được ý chí nhân dân, làm bùng lên sức năng động tự thân của khối quần chúng lớn lao từng làm nên lịch sử. Lịch sử đang và sẽ được viết tiếp.
[1] “Đất nước”, thơ của Nguyễn Đình Thi bantinsom.com ( theo tuanvietnam )
Các tin khác:
▪ Luân hồi – tái sinh, có thể hiểu được (23/08)
▪ Bài học lịch sử (17/08)
▪ Triết lý tôn giáo ( Phần 01) (16/08)
▪ Điều kỳ diệu mang tên Tình Yêu (16/08)
|