|
Mùa xá tội vong nhân, người trần lại... "chia chác"
Không ít người nhầm lẫn cho rằng “xá tội vong nhân” chỉ bằng việc cúng thật nhiều vàng mã, tiền giả cho người đã khuất.
Mùa xá tội trở thành… mùa “chia chác” lợi nhuận Nguyễn Du từng nói đến các nạn nhân chết đói, chết trận và chết với nhiều hình thức oan khuất khác bằng một câu khái quát: “Buổi chiến trận mạng người như rác” (Văn chiêu hồn). Với những khủng hoảng nhân đạo, nhân văn ấy, rất nhiều vong linh không có được bàn một thờ trong không gian ấm cúng của gia đình. Nhưng với triết lý “thương người như thể thương thân”, từ rất lâu đời trong tâm thức người Việt luôn hiện diện một “bàn thờ” để nhớ thương đến họ. Hàng năm “bàn thờ” ấy được thiết lập trong mùa Vu Lan và người Việt luôn dành sự trân trọng để hướng đến điều lành bằng tâm xá tội. Mùa Vu Lan mang ý nghĩa báo đáp ân sinh thành dưỡng dục của cha mẹ và xá tội cho những linh hồn oan khuất không nơi nương tựa. Đó là niềm tin và nếp sống đạo của dân tộc mà đa số người Việt còn giữ gìn được trước làn sóng vị kỷ, thực dụng đang xô đẩy trong từng ngõ ngách đời sống. Nhưng hiện nay, không ít người nhầm lẫn cho rằng “xá tội vong nhân” chỉ bằng việc cúng thật nhiều vàng mã, tiền giả cho người đã khuất.
Nguy hiểm
hơn cả chính là sự tấn công không thương tiếc từ bên trong động cơ về
quyền lợi, rằng người đã khuất luôn đòi hỏi nhiều hơn những nhu cầu vật
chất khi họ từng phải sống trong cảnh lang thang, đói khổ.
Vì thế, không ít người đã nghĩ ngay
đến việc làm sao cho người chết có được sự hưởng thụ vật chất nhiều hơn
mà ít quan tâm đến lòng chân thành cầu nguyện cho những vong hồn được
sống trong tình thương ấm áp và sự nhớ tưởng của đồng loại.
Không ít người đã “hiện thực hoá”
cảnh sống của người đã khuất bằng cách cấp thật nhiều “tiền vàng”,
“đô-la”, “máy bay”, “xe hơi” và cả những “người giúp việc” cho họ với
mong muốn họ sẽ phù hộ cho mình phát quan, phát tài, phát lộc.
Việc làm ấy vô tình trở thành sự
“chia chác” lợi nhuận giữa kẻ còn người mất một cách đầy tham lam và vị
kỷ, từ đó thói hợm hĩnh, rởm đời hình thành qua những hình thức có vẻ
như “giàu bản sắc”.
Sự phá sản niềm tin
Vào những năm 1950 của thế kỷ trước,
Hoà thượng Thích Tố Liên từng nói: “Xin hỏi giới trí thức Việt Nam hiện
tại tìm thấy Phật giáo và Nho giáo dạy về thuyết đốt vàng mã ở kinh
sách nào? Nếu các ngài tìm thấy, bần tăng này xin cam tâm vào địa ngục
để chịu lấy tội vong hữu”.
Vì sao những lợi ích vật dục ngày
càng biến tướng vào trong những giá trị tâm linh tốt đẹp đó của dân
tộc? Vì họ đã hiểu sai về hành vi bố thí; họ nghĩ rằng sự phù trợ của
người đã khuất có thể làm cho họ nhanh chóng được đổi đời. Và những
người có quyền thế, hơn ai hết càng ra sức làm to đẹp mồ mả, từ đường
của dòng họ mình.
Sống theo luật nhân quả là lối sống
lành mạnh, không lệ thuộc vào sự ban phúc giáng họa viển vông. Và một
đời sống tốt đẹp, hiền thiện chỉ được nhìn nhận bằng những thái độ ứng
xử phù hợp với các giá trị khác nhau trong xã hội.
Bởi dù ở hoàn cảnh sống nào, con
người đều cần đến tình thương, sự sẻ chia và lòng trắc ẩn, ở đó vật
chất có thể đem lại một số giá trị, nhưng vĩnh viễn không thể thay thế
được những giá trị tâm linh, tinh thần.
Sự phá sản niềm tin về nguồn gốc tổ
tiên bằng liên hệ tiền bạc và mối tương quan nhân quả giữa kẻ còn người
mất bị xem thường minh chứng cho một khoảng trống văn hoá ứng xử không
thể lấp đầy khi người ta lấy sự ồn ào tìm kiếm lợi nhuận của chính mình
để tô điểm cho nơi chốn của người đã khuất trở nên những “ngôi nhà” bạc
tỉ hay những cuộc lễ đầy tốn kém nhằm khuếch trương thanh thế hơn là sự
tỏ lòng hiếu đễ.
Tải sản do mồ hôi nước mắt của con
người tạo ra đã trở nên quá hoang phí cho những “mục tiêu” phát quan,
phát tài, phát lộc kiểu này. Thay vì nêu cao đạo lý “uống nước nhớ
nguồn” của dân tộc, người ta biến tâm linh thành mảnh đất “bảo trợ” cho
những tham vọng ích kỷ của riêng mình, riêng dòng họ mình.
Tâm tha thứ và lòng hướng thiện
Ý nghĩa của mùa Vu Lan là người chưa
sống hiếu thảo thì trở nên hiếu thảo, người đầy đọa được tự do, người
đói khổ được no ấm, người có tội được tha thứ, người oan ức được giải
oan…
Và chiều sâu của những ý nghĩa ấy là
tâm tha thứ và lòng hướng thiện. Dân tộc ta lúc đói no, khi chiến tranh
hay hòa bình đều ý thức về việc ứng xử nhân nghĩa, vị tha độ lượng. Vì
những trải nghiệm sống luôn cho chúng ta nhận thức được rằng hận thù
luôn là những nguồn bất hòa trực tiếp tạo ra sự đau khổ về thể xác và
tinh thần.
Nếu như mỗi người đều hướng đến điều
thiện, đừng sống vì sự ích kỷ riêng của bản thân thì những giá trị tốt
đẹp đó luôn hiện diện trong mọi ứng xử xã hội.
Tâm thức và linh hồn tổ tiên sẽ trở về đoàn tụ trong lễ mọn tâm thành, Người Việt đã tô đậm tâm thức hướng thiện ấy bằng quan điểm “xá tội”. Xá tội cho người là bảo vệ sự bình yên cho mình. Bởi từ xưa đến nay, cảnh thiếu thốn, loạn lạc đều do sự bất công bằng và thiếu liêm khiết gây ra. Khao khát tự do là sự buông bỏ hận thù và những hành vi tội lỗi. Khi tâm thức ấy giữa kẻ còn người mất tương ứng với nhau thì cánh cửa tự do giữa âm gian và trần thế mở ra, không cần phải đợi bất cứ “phán quan” nào xét hỏi. Một vị quan tham, một người sống bất nhân, bất nghĩa, không tin nhân quả làm sao có thể đứng ra làm chủ cho những cuộc lễ với ý nghĩa tha thứ và thanh tẩy tâm hồn. Tâm thức và linh hồn tổ tiên sẽ trở về đoàn tụ trong lễ mọn tâm thành, nên rất cần mỗi người thiết lập một bàn thờ như thế. Và chỉ có tâm thành hướng thiện, lòng vị tha bao dung mới có thể sưởi ấm các linh hồn dân tộc. Ngày rằm tháng bảy từ bao đời nay đã trở thành ngày lễ trọng của đa số người Việt vì ngày lễ ấy đã, đang và sẽ giữ vững niềm tin cho dân tộc về một đạo lý tốt đẹp “uống nước nhớ nguồn”.
bantinsom.com ( theo tuanvietnam )
Các tin khác:
▪ Luân hồi – tái sinh, có thể hiểu được (23/08)
▪ Bài học lịch sử (17/08)
▪ Triết lý tôn giáo ( Phần 01) (16/08)
▪ Điều kỳ diệu mang tên Tình Yêu (16/08)
▪ Quyết sách nhìn xa và những bước đi gần (15/08)
|