|
Cuộc quần tụ của nhân tài
Cơ chế góp phần tạo cơ hội cho người tài tỏa sáng nhưng chính họ cũng phải tự mình tìm được cơ chế, xây dựng cơ chế. Người tài như cái kim trong bọc, họ phải lộ mũi nhọn của mình ra chứ không nên trông chờ người khác kéo ra.
Thời thế và sự hội tụ người tài
Nguyễn Cảnh Bình
- Tại sao ở một thời điểm, nước Mỹ lại có sự hội tụ đông đủ của nhiều nhân vật kiệt xuất - "những người con của thánh thần”?
Cần nhiều yếu tố để hình
thành sự hội tụ của nhân tài: năng lực bản thân, môi trường bên ngoài,
sự thống nhất về trí tuệ và tinh thần, sự đoàn kết và nhu cầu của thời
đại… Ở thời điểm hội tụ "những người con của thánh thần" đó, nước Mỹ
trải qua một giai đoạn lịch sử rất đặc biệt. Nước Mỹ khi đó có môi
trường, người dân Mỹ có động lực, có khao khát giành quyền độc lập, tự
quyết cho mình nhưng đồng thời họ cũng khao khát một chính quyền chung,
một chính quyền vững mạnh, có thể bảo vệ họ và giúp họ thịnh vượng.
Hiện nay, tôi đang đọc cuốn sách Những kẻ xuất chúng
của Malcolm Gladwell. Cuốn sách có thể giúp lý giải phần nào về sự hội
tụ này. Ví dụ như câu chuyện các tỉ phú và những ông tổ của ngành IT
thế giới: Bill Gates sinh năm 1955, Paul Allen - 1953, Steve Jobs -
1956, Eric Schmidt, CEO của Google -1955, Steve Ballmer, Chủ tịch hiện
nay của Microsoft – 1956... Tại sao lứa đó lại sinh ra trong giai đoạn
1954-1956? Hay câu chuyện về 75 người giàu nhất trong lịch sử hàng ngàn
năm của thế giới ở tất cả quốc gia, có 12 người là người Mỹ chiếm tới
gần 20%, sinh ra trong thập niên 1830: Rockefeller-1939, Andrew
Carnegie 1835, đến Jay Gould – 1836; J.P Morgan 1837... Tại sao?
Cũng tương tự ở VN, có
thời kỳ, đất nước Việt Nam đã tạo ra một thế hệ trí thức mà tôi gọi là
“những ngôi sao sáng trên bầu trời VN” những năm 1940: Nguyễn Mạnh
Tường, Hoàng Xuân Hãn, Vũ Đình Hòe, Đào Duy Anh, Đặng Thai Mai, Phạm
Ngọc Thạch, Nguyễn Văn Huyên, Tạ Quang Bửu… hay Võ Nguyên Giáp, Phạm
Văn Đồng… (thế hệ sinh ra vào những năm 1908-1912)
- Như vậy có vẻ như
"thời thế" góp phần vào việc tạo ra sự hội tụ của nhiều nhân tài. Vậy
ta có thể tạo ra “thời thế” thích hợp để nhân tài xuất hiện và hội tụ?
Nếu hiện nay chúng ta
cần nhân tài mà đến bây giờ mới bàn tới điều kiện thì quá muộn. Muốn có
sự hội tụ, các yếu tố cần phải được tích tụ từ cách đây 10 – 20 năm
trước. Không thể làm ngay một điều gì đó để có được sự hội tụ nhanh
chóng và dễ dàng.
Câu chuyện đơn giản hơn
nếu tìm hiểu thêm về cuộc cách mạng công nghệ thông tin và máy tính
được đánh dấu vào thời điểm tháng Giêng năm 1975, khi IBM tung ra máy
tính đầu tiên là Altair 8800. Chính nhờ sự kiện đó mà thế hệ những
người khoảng 18-20 tuổi khi đó có thể thành công, đó là thế hệ sinh
những năm 1955-1956 như Bill Gates. Tôi tin rằng thế hệ nào được hưởng
lợi nhiều nhất (cũng là thế hệ chịu ảnh hưởng nhất) từ những sự kiện
quan trọng, từ những trào lưu mới, từ những dòng chảy âm ỉ bên trong xã
hội sẽ là thế hệ hội tụ mà chúng ta đang nói tới.
Người tài cũng như cái kim trong bọc, họ phải lộ mũi nhọn của họ - Từ các "phẩm chất" nói chung của "những người con của thánh thần", anh có thể đưa ra lời bàn về phẩm chất của những người tài góp phần quan trọng tạo ra sự thay đổi? Tôi nghĩ phải có 3 điều kiện. Trước hết là họ phải có tri thức. "Những người con của thánh thần" thông tuệ về nhà nước Hy Lạp, La Mã, về những thành bang cổ xưa của châu Âu để lấy đó làm bài học, làm nền tảng cho việc xây dựng nhà nước Mỹ. Họ cũng uyên thâm về luật, về lý thuyết chính trị và về con người.
Thứ hai là phải có tiềm
lực kinh tế. Họ không nhất thiết phải là doanh nhân, nhưng cũng không
phải “không-là-doanh-nhân”. Những người tham gia soạn Hiến pháp Mỹ đều
là những người giàu. Khi giàu, họ có khả năng dành thời gian, công sức
và tiền bạc để đóng góp cho đất nước. Họ không bị những mối bận tâm
hàng ngày quá chi phối, họ cũng khó bị tiền bạc mua chuộc. Họ đã tham
dự cuộc họp hàng tháng trời mà không phải lo lắng đắn đo về đời sống
kinh tế riêng. Với những người quá nghèo, khi bỏ phiếu rất dễ bị mua
chuộc. Thứ ba là những người này phải có ý chí, bản lĩnh, nếu thiếu động lực và khao khát làm điều tốt thì những điều trên dù có cũng là vô ích. Tôi phản đối những người "đổ tại" nhà nước
-
Người ta vẫn tin rằng ở VN không thiếu người tài. Người tài vẫn ở đâu
đó, hoạt động trong một lĩnh vực nào đó. Nhưng câu hỏi là để những
người đó cùng xuất hiện, bộc lộ khao khát và cùng hành động, vì sự phát
triển chung của dân tộc, thường đòi hỏi một cơ chế, lãnh đạo phải tạo
ra để họ xuất hiện?
Tôi lại nghĩ chúng ta
quá thiếu người tài. Có nhiều người cứ tưởng là mình tài nhưng đó không
phải là người tài. Cá nhân tôi nghĩ, người tài tự mình phải tìm được cơ
chế, xây dựng cơ chế, tự phải xuất hiện chứ không thể trông chờ. Người
tài cũng như cái kim trong bọc, họ phải lộ mũi nhọn của họ ra chứ không
chờ người khác kéo ra. Họ cũng ‘giống như những cô gái Pháp, càu nhàu
và bới móc người khác, để rồi cứ tự cho mình là đúng’, tự cho mình là
tài.
Trước đây, tôi cũng từng
cho là do cơ chế, nhưng khi trưởng thành hơn tôi nghĩ không phải vậy.
Cơ chế là do con người sinh ra, những người giỏi là phải biết vượt qua
cơ chế, tỏa sáng ngay cả trong cơ chế hiện nay thì rồi mới tạo ra cơ
chế mới cho mình. Tôi phản đối những người "đổ tại" nhà nước. Đơn giản
như trong tổ chức, doanh nghiệp, John Maxwell đã chỉ dẫn trong cuốn Nhà lãnh đạo 3600, anh có thể đứng ở bất kỳ đâu trong tổ chức cũng có thể đóng góp vào sự thay đổi của tổ chức.
- Nhưng xã hội vẫn có
quyền đòi hỏi một môi trường cởi mở hơn, để những người thực sự chưa
phải là xuất chúng, có khả năng thăng tiến và bộc lộ mình.
Có thể coi đội ngũ nhân
lực như một kim tự tháp - tầng lớp trên đỉnh, tầng lớp giữa và tầng
dưới cùng. Những người ở dưới có thể họ cần được tạo ra một cơ chế.
Nhưng để biến chuyển được xã hội thì phải do "tầng elite"…
Mô hình những người quan
chức - trí thức – doanh nhân kiểu mới, là những quan chức có kiến thức
vững vàng, có năng lực điều hành như những doanh nhân, họ dám hành động
và biết hành động đúng. Tầng lớp người tài đó phải tự sáng tạo ra mình,
họ góp phần tạo ra môi trường, thời thế cho mình. Cơ chế có thể góp
phần tạo cơ hội cho người tài "tỏa sáng" và người tài cũng không nên
trông chờ mà cần góp phần tạo ra cơ chế. Đó là mối quan hệ tương quan.
Tôn trọng những ý kiến khác biệt
- Nói về sự tranh
cãi, cũng cần phải nói rằng trong Hội nghị Lập hiến của Mỹ đã có những
bất đồng quan điểm sâu sắc. Nhưng cuối cùng họ vẫn đi đến được một sự
thống nhất tốt đẹp. Đó là nhờ đâu?
Thứ nhất
là nhờ sự có mặt của những cá nhân xuất chúng, có uy tín lớn. Ví dụ như
Washington. Ông giữ vị trí chủ tịch Hội nghị, không tham gia thảo luận,
nhưng lắng nghe mọi ý kiến, để cho mọi người cùng tranh luận. Sự có mặt
của ông đã phần nào đảm bảo sự thành công của Hội nghị, đảm bảo Hội
nghị diễn ra tốt đẹp. Hay như Benjamin Franklin – khi đó đã hơn 80
tuổi. Ông có bài diễn văn trong lễ kí kết Hiến pháp rất cảm động.
“Những lời nói sinh ra trong bức tường này rồi cũng sẽ chết trong bức
tường này...”.
Thứ hai,
sự tranh luận dựa trên văn hóa triết lý của người Hy Lạp, La Mã, văn
minh phương Tây cổ đại – tôn trọng những ý kiến trái chiều nhau. Điều
đó như ngấm vào máu của họ rồi. Họ tranh đấu với nhau đến cùng nhưng
không tiêu diệt nhau.
Thứ ba, tinh
thần chung của cả thế hệ đó là biết thỏa hiệp. Bởi thực ra, họ không
thể không thỏa hiệp. Họ hiểu rằng, họ cần một chính quyền chung cho cả
dân chúng chứ không phải một chính quyền cho một nhóm nào cả. Như
Benjamin Franklin nói: “Tôi không chắc rằng đây có phải là một bản Hiến
pháp hoàn hảo không, nhưng tôi cũng không chắc rằng liệu chúng ta có
thể làm ra một bản hiến pháp nào hoàn hảo hơn bản hiến pháp này không.”
- Trong câu chuyện về
« những người con của thánh thần », có 3 người đã đóng góp rất lớn
nhưng cuối cùng lại từ chối kí vào bản Hiến pháp. Và điều tuyệt vời là
ngay cả khi từ chối, họ cũng có những lý do hết sức đáng trân trọng...
Đúng thế, đúng thế. Đó
là điều tuyệt vời. Randolph, người đề xướng mô hình Virginia đã từ chối
kí, với một lá thư hết sức trân trọng, mà người ta có thể cảm nhận
trong đó tinh thần xây dựng và chứa chan lòng yêu nước. Hay George
Marson viết thư cho con trai « Cha thà chặt cánh tay của mình đi còn
hơn là phải ký vào văn bản đó ».
- Trong đó còn có cả sự đáng kính ở những người còn lại. Họ chấp nhận sự từ chối đó, cũng với thái độ trân trọng không kém...
Họ tôn trọng ý kiến của
nhau - tinh thần đó đã tồn tại từ văn hóa Hy La, cái nôi của văn minh
phương Tây… Sau này, họ vẫn hợp tác cùng nhau xây dựng một chính quyền
chung bởi « Chính quyền chung là điều mà hết thảy chúng ta đều mong
muốn ».
Tranh cãi hay soi chiếu từ một mô hình cứng nhắc của một nước
Tầm vóc của một dân tộc
- Nhiều người ngợi ca bản Hiếp pháp của Mỹ là vĩnh cửu. Cái gì làm nên vĩnh cửu đó?
Chưa thể gọi là vĩnh cửu
và tôi không nghĩ Hiến pháp Mỹ sẽ vĩnh cửu. Bản thân bản Hiến pháp,
những nguyên tắc, kể cả cấu trúc tam quyền phân lập, dù có được thiết
kế kĩ đến đâu cũng không thể phát huy hết tác dụng. Nhân tố mang tính
quyết định hơn hết là tư duy, trí tuệ, tính nhân bản, tinh thần và tựu
chung là tầm vóc của cả một dân tộc.
Năm 1814, sau Mỹ mấy
chục năm, Braxin, Argentina, Uruguay cũng soạn cho đất nước của họ
những bản hiến pháp tương tự nhưng không hiệu quả. Liên tục sinh ra độc
tài, bạo loạn, bất ổn. Gần đây, nơi áp dụng giống Hiến pháp Mỹ là
Phillipines, nhưng họ đâu có phát triển bật lên được. Hiến pháp chỉ là
cái bề ngoài, điều quan trọng, then chốt vẫn là tầm vóc của dân tộc,
một thế hệ. Bản hiến pháp tự thân nó không quan trọng...
- Nhưng những cuộc tranh luận về Hiến pháp, về Quốc hội vẫn tiếp tục, như là nó phải thế...
Thậm chí với một văn bản
gần như hoàn hảo như vậy nhưng đến nay, ở nước Mỹ vẫn có những tranh
luận về sửa đổi hiến pháp. Hay ở VN, gần đây, có ý kiến cho rằng đại
biểu Quốc hội không được kiêm nhiệm, nếu là Bộ trưởng thì không được
làm đại biểu... rồi từng có ý rằng nên áp dụng mô hình quốc hội lưỡng
viện ở Việt Nam…
Ở ta, nếu gần 500 đại
biểu Quốc hội mà không có bộ trưởng, không có những người tham gia vào
chính quyền, thì quốc hội sẽ không thể có thông tin. Đại biểu quốc hội
phải thực sự gắn với hoạt động xã hội, gắn với hoạt động của chính
quyền thì mới nắm được thông tin. Họ phải có năng thực thực thi chứ
không chỉ năng lực phản biện… Đại biểu quốc hội của ta không nhất thiết
phải là "người bên ngoài" hay "bên trong". Tôi nghĩ thế.
Giống như việc thiết kế
một tòa nhà, điều cần bàn và quan trọng là tổng thể kiến trúc của cả
ngôi nhà chứ không phải từng căn phòng. Với các thiết kế tòa nhà khác
nhau thì các căn phòng sẽ có các thiết kế khác nhau phù hợp với cả tòa
nhà, và điều quan trọng là thiết kế cả tòa nhà trước rồi mới đến từng
căn phòng.
Tranh cãi hay soi chiếu
từ một mô hình cứng nhắc của một nước nào đó vào VN đều không chắc mang
lại kết quả tốt đẹp. Như Hamilton viết trong bức thư gửi Hầu tước
Lafayette ngày 6 tháng Giêng năm 1799, «Tôi
muốn nói là tôi hoàn toàn tán thành Ngài Montessquieu rằng mỗi chính
quyền phải phù hợp với từng quốc gia, như thể mỗi chiếc áo hợp với mỗi
cá nhân. Vì thế, điều có thể là tốt đẹp ở Philadelphia có thể sẽ là thứ
tồi tệ ở Paris, hay trở nên lố bịch ở Saint Petersburgh.»
- Xin cảm ơn ông!
Linh Thủy (thực hiện)
bantinsom.com ( theo tuanvietnam )
Các tin khác:
▪ Chỉ có Keynes thì chưa đủ (31/07)
▪ Không gian tinh thần (30/07)
▪ Chế độ xã hội với trí thức (30/07)
▪ Sự ích kỷ đang lớn dần trong xã hội (13/07)
▪ Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng" ? (12/07)
▪ Năm mới suy nghĩ về hai chữ Phúc và Đức (30/06)
▪ Triết lý nước và hội nhập (30/06)
▪ Gia phong thời hội nhập (30/06)
|