• Trước hết, hầu hết các thị trường nhập khẩu số
lượng lớn hàng hóa của Việt Nam đều có hàng rào kỹ thuật hiệu quả,
Trung Quốc cũng có hàng rào kỹ thuật. Điều này có nghĩa là nếu chúng ta
giương hàng rào kỹ thuật cao tương tự các nước tiên tiến thì chỉ ảnh
hưởng tối đa đến 30% năng lực sản xuất của doanh nghiệp. Trên thực tế
là nhiều doanh nghiệp Việt Nam hiểu biết rất tốt về các quy định này,
đặc biệt là các ngành công nghiệp có tỷ lệ xuất khẩu lớn như dệt may,
da giày, thủy sản, thực phẩm...
• Kế đến, để áp dụng hàng rào kỹ thuật Việt Nam
cần đưa ra lộ trình. Dù chưa sản xuất được ô tô đạt tiêu chuẩn Euro 2
nhưng Trung Quốc vẫn đặt tiêu chuẩn cho ô tô nhập khẩu phải đạt chuẩn
Euro 2 và các nhà sản xuất ô tô tại Trung Quốc cũng có lộ trình để đạt
chuẩn đó. Các cơ quan quản lý nhà nước của Việt Nam chưa đưa ra được lộ
trình cho các doanh nghiệp trong nước. Phải chăng, vì thế mà các doanh
nghiệp trong nước cứ ung dung sản xuất theo tiêu chuẩn riêng của chính
họ?
• Chậm giương rào cản kỹ thuật là tạo thêm sự lo
lắng và thậm chí làm mất niềm tin của người dân đối với hàng sản xuất
trong nước.
• Sau cùng, nếu cho rằng phải chờ doanh nghiệp
trong nước có thời gian làm quen, hội nhập với quốc tế thì xem chừng đó
lại là cách làm tiêu cực, vừa tạo sự ỷ lại cho doanh nghiệp trong nước
vừa làm người tiêu dùng thiệt hại. Phải chăng đã đến lúc mạnh dạn loại
bỏ các doanh nghiệp làm ăn lạc hậu và tiêu cực vì sự an toàn của người
tiêu dùng cả nước.
Người viết xin nêu các đề nghị sau:
1. Việc xác lập các tiêu chuẩn:
Lợi thế lớn nhất của Việt Nam là các thị trường lớn
đã xây dựng các bộ tiêu chuẩn riêng, Liên minh châu Âu (EU) có hệ thống
tiêu chuẩn REACH, Mỹ có nhiều luật về sự an toàn của sản phẩm mà mới
nhất là Đạo luật về Cải thiện An toàn sản phẩm tiêu dùng (CPSIA), nhiều
nước khác như Nhật, Nga, Úc...và cả các nước ASEAN cũng bắt đầu giương
ràng rào kỹ thuật để kiểm soát sản phẩm nhập khẩu.
Bên cạnh đó, chúng ta đã có Luật Chất lượng sản
phẩm, hàng hóa (2007), Luật Hóa chất (2007) và nhiều luật khác liên
quan, do vậy, chắc là không cần phải mất nhiều năm mới xây dựng cho
Việt Nam bộ tiêu chuẩn.
2. Về vai trò của cơ quan quản lý:
• Nên bắt tay ngay vào việc xây dựng các quy
chuẩn, cần giúp cho người dân tự bảo vệ mình khi phải đối diện với cả
một rừng sản phẩm.
• Công tác tuyên truyền là một công việc rất cấp
bách, để người tiêu dùng có thể chủ động hạn chế rủi ro do sự thiếu
hiểu biết.
Phát huy vai trò của các hiệp hội ngành nghề: Hiệp
hội Dệt May Việt Nam sẵn sàng tham gia xây dựng một bộ tiêu chuẩn cho
sản phẩm ngành dệt may. Hoặc Hiệp hội Da Giày Việt Nam đang có chương
trình xây dựng Trung tâm Kiểm định sản phẩm giày dép đặt tại Hà Nội và
TPHCM nhằm giúp người tiêu dùng Việt Nam chọn lựa được những sản phẩm
đạt tiêu chuẩn.
Các hiệp hội khác có điều kiện tiếp cận với các tiêu
chuẩn quốc tế sẽ tham gia tích cực nhằm bảo vệ người tiêu dùng trong
nước và nâng cao khả năng cạnh tranh cho doanh nghiệp mình qua việc sản
phẩm đạt chuẩn quốc gia và quốc tế.