|
Thứ sáu, 24/04/2009, 21:47 GMT+7
Lưu Bị mới là người "thanh lý" Quan Vũ?
Trong Tam Quốc diễn nghĩa, La Quán Trung mô tả khi nghe tin Quan Vũ bị Đông Ngô bắt giết, Lưu Bị nhiều lần khóc ngất đi và thề sẽ cử binh đánh báo thù cho Quan Vũ mặc cho nhiều tướng khuyên can. Một thủ lĩnh, cầm trong tay binh hùng tướng mạnh như Lưu Bị, đẩy người em kết nghĩa đánh liều mạng vào nơi nguy hiểm, khi bị vỡ trận lại không hề cắt cử quân đi cứu, cho dù trên danh nghĩa, có thể đi mà không cứu được, để cho sự biến xảy ra rồi mới kêu khóc như đàn bà phỏng có tin được?! Việc Quan Vũ bị nguy khốn, Lưu Bị phải biết tin trước hàng tháng trời? Bỏ mặc Quan Vũ tự xoay xở sống chết với quân Ngô, quân Tào, có đúng chỉ là dã tâm của Gia Cát Lượng như chủ kiến của Chu Tử Ngạn và một số học giả Trung Quốc khác đã lên tiếng?
Vào thời điểm đó, Gia Cát Lượng mới giữ chức Quân sư trung lang tướng, giống với công việc của “ Nhà thầu tư vấn thiết kế” trong các dự án đầu tư thời hiện đại. Mọi quyết sách chắc chắn nằm trong tay Lưu Bị, Lưu Bị mới là chủ đầu tư, chủ tài khoản của mọi “dự án” khởi binh của nhà Thục Hán. Vào thời điểm phát binh đánh Uyển Thành hoàn toàn khác với giai đoạn bảy lần khởi binh ra Kỳ Sơn sau này của Gia Cát Lượng.
Khi tiến hành các chiến dịch Bắc phạt, Gia Cát Lượng đã được phân cấp, với chức danh Thừa tướng, Gia Cát Lượng thật sự là “chủ đầu tư dự án”, còn hậu chủ Lưu Thiện chỉ sắm vai “chủ quản đầu tư”...Do
đó, trách nhiệm về thất bại trong chiến dịch đánh Uyển Thành dẫn đến
Quan Vũ bị giết, không thể đổ lên đầu Gia Cát Lượng. Cũng giống như
trách nhiệm về 7 lần ra Kỳ Sơn và lần cuối chém chết Nguỵ Diên sau này
thuộc về Gia Cát Lượng chứ không thể quy cho hậu chủ Lưu Thiện. Theo
chúng tôi nếu Gia Cát Lượng là kẻ “chủ mưu”, là người úm Lưu Bị trong vụ để mất Kinh Châu thì làm sao có thể sống nổi với Lưu Bị được, sau này làm sao Lưu Bị còn phó thác con côi?
Chúng tôi đồ rằng, “Dự án đầu tư”
phát binh đánh Uyển Thành cho dù do tư vấn lập nhưng đã được bàn tính
kỹ, được đích danh Lưu Bị phê duyệt cẩn thận. Khi triển khai dự án này,
Lưu Bị đã tính toán kỹ hết các khả năng của cả 3 phương án: thành công
mỹ mãn, hoà vốn, gặp rủi ro và thua thảm bại... Một con người già nửa
đời cầm quân không thể không so đo tính toán thiệt hơn. “ Doanh nhân” Lưu Bị cũng đã rà tính hết tất cả đáp án của các phương án “kinh doanh” kể cả xấu nhất: nếu gặp rủi ro cháy túi thì sẽ tìm cách thu lãi ở “quả” khác, coi như một cú thăm dò thị trường. Phát động chiến dịch quân sự đánh Uyển Thành, Lưu Bị đã có các tính toán sau đây:
1/ Về nội trị :
Khi mới khởi nghiệp, nhà
Đông Hán đang ở thời kỳ loạn ly, do đó Lưu, Quan, Trương kết nghĩa với
nhau, dựa vào nhau để cùng tồn tại, cùng mưu sự nghiệp lớn. Khi Lưu Bị
đã chiếm được Kinh Châu và thu thêm cả Tây Thục thì mối quan hệ Lưu,
Quan, Trương từ quan hệ “huynh đệ” chuyển qua quan hệ “vua tôi”, có trên có dưới, giữ nghĩa nhưng phải theo lễ: khuôn phép chứ không còn xuế xoà anh anh, tôi tôi, “ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu”
như thuở hàn vi. Đây chính là nguyên nhân mà khi thành đạt nhiều hoàng
đế đã chém chết đại thần, những người cũng mình đồng cam cộng khổ trong
thời nằm gai nếm mật. Không nói đâu xa, ông tổ của Lưu Bị là Hán Cao
Tổ, khi thành đế nghiệp thì diệt luôn Hàn Tín, Trần Bình và bao đại
thần khác...
Khi Lưu Bị vào Tây Thục
giao cho Quan Vũ cai quản 9 quận Kinh Tương và 4 quận mới thu về, đáng
lẽ được như vậy Quan Vũ phải nhũn nhặn, biết điều, biết ơn huynh
trưởng: đối đãi với mình như vậy cũng là hậu. Được ngồi một chỗ “thơm”, chỉ việc đánh cờ, giữ nhà lại không biết thân biết phận còn “tinh tướng”,
tỏ thái độ đòi hỏi, suy bì hơn kém với Mã Siêu, Hoàng Trung, khi nghe
tin họ có tên trong danh sách được phong Ngũ hổ đại tướng ngang hàng
với mình; lúc đầu Quan Vũ có ý định từ chối không nhận. Lưu Bị muốn làm
nên đế nghiệp phải dựa vào nhiều người, cho dù Quan Vũ có “ thâm niên”
theo Lưu Bị hơn, nhưng thử hỏi với những gì Quan Vũ đã làm, được thêm
chức lại có quyền, hơn hẳn các tướng khác mà còn chưa chịu thì “huynh” biết xử với “đệ” và các tướng lĩnh khác như thế nào? Theo chúng tôi đó là bất đắc ý nhứ hai của Lưu Bị đối với Quan Vũ.
Quan Vũ. - Ảnh: Internet
2/ Về ngoại giao:
Sau khi thu phục được Ích
Châu, Hán Trung, buộc Tào Tháo phải bỏ của chạy lấy người, cộng với 13
quận Kinh Tương, thế và lực của Bị đã trở nên cực lớn khiến cho cả Ngô,
Nguỵ phải kiêng dè. Bản thân Lưu Bị không thể không ngộ nhận, choáng về
khả năng và sức lực của mình. Mặt khác tham vọng lãnh thổ, bành trướng
đất đai là loại tham vọng không có điểm dừng. Đánh Uyển Thành vừa là “bài thi” Lưu Bị đưa ra để “sát hạch”
Quan Vũ, ngoài ra còn là một phản ứng thử thời vận của Lưu Bị. Một con
người như Lưu Bị không bao giờ thoả mãn với những gì có trong tay như
Lưu Biểu, Lưu Chương, Trương Lỗ... Nếu quả thật “vận số” nhà Hán một “thương hiệu” mà Lưu Bị đang “kinh doanh” đang có hiệu quả, đang “vào cầu”,
còn có thể ăn nên làm ra thì biết đâu, phá xong Uyển Thành, quân Tào
Tháo nao núng, nhân cơ hội này thôn tính luôn Trung Nguyên. Thời cơ,
thời vận không thử, không phiêu lưu làm sao biết được, làm sao đến
được... Bao năm Lưu Bị chỉ biết chạy dài và phòng thủ, giờ Lưu Bị
chuyển sang “lối đá Hà Lan”, tấn công và gây sức ép toàn sân, hết thảy mọi vị trí, hễ khoan thủng được chỗ nào là ào luôn vào mũi đó...
Sau khi bình xong Tây
Thục, Lưu Bị từng giao kèo với Lỗ Túc sẽ trả lại Kinh Châu cho Tôn
Quyền, Lưu Bị không muốn trả, tất nhiên Quan Vũ cũng không đời nào chịu
buông cái mảnh đất béo bở mà mình đang cai quản. Quan Vũ luôn “cà khịa”
với Tôn Quyền, với Lỗ Túc là bởi nếu minh ước này được tuân thủ thì
Quan Vũ mất chỗ. Về phía Tôn Quyền thì sau khi đã nhịn nhục gả em gái
của mình cho Lưu Bị hơn em mình mấy chục tuổi, mong dùng gái trinh “hối lộ”
Lưu Bị mà lấy lại được thêm mấy thước đất cho bõ công cất quân ra đánh
nhau với Tào Tháo trong trận Xích Bích và khỏi mất mặt với đám quần
thần. Không lấy lại được đất, Tôn Quyền cho bắt em gái về. Mất vợ, Lưu
Bị cắt luôn tình giao hảo, minh ước liên minh Ngô Thục này coi như chỉ
còn trên giấy. Như vậy khi phái Quan Vũ đánh Uyển Thành, Lưu Bị chắc
chắn cũng đã lường trước việc khả năng Tôn Quyền trở mặt đánh úp Kinh
Châu; thế tại sao Lưu Bị vẫn cho tiến hành chiến dịch phiêu lưu quân sự
này?
Lưu Bị. - Ảnh: Internet
Một vấn đề khi con tốt
này gặp nguy nhưng sao cả Lưu Bị lẫn Gia Cát Lượng đều tịnh không có
một hành động ứng cứu tượng trưng nào? Gia Cát Lượng ngoảnh mặt đi thì
đã rõ, vậy còn “tình nghĩa vườn đào” đối với Lưu Bị chẳng lẽ đã quên? Theo chúng tôi, Lưu Bị chủ trương “thanh lý”
con tốt Quan Vũ bởi lợi ích thì ít mà đãi ngộ thì không chừng nào cho
vừa. Lưu Bị thí tốt Quan Vũ để có cớ phát động một chiến dịch quân sự
lớn nói chuyện phải trái với Đông Ngô. Như vậy “dự án” này sẽ là tiền đề cho một “dự án”
khác lớn hơn. Mặt khác nếu Lưu Bị có cử binh đi cứu Quan Vũ thì khi cứu
được về Lưu Bị cũng phải chặt đầu Quan Vũ. Bởi lúc này là quan hệ vua
tôi chứ không lơ mơ anh anh tôi như trước đây: quân thua chém tướng.
Vào triều thì phải đi theo bước của cung phi, một kẻ đầu nóng, tim
nóng, ngông ngạo như Quan Vũ thì khó lòng bảo toàn được thủ cấp. Nếu
Lưu Bị cứ tiếp tục giữ quan hệ xuề xoà, huynh huynh đệ đệ với một ông
mãnh như Quan Vũ thì làm sao sai phái các tướng khác dốc lòng dốc sức.
Khi xưa sau trận Hoa
Dung, Quan Vũ tha cho Tào Tháo, nếu là tướng khác thì khó lòng giữ được
mạng sống; Lưu Bị cho qua bởi nếu chém Quan Vũ sẽ làm tổn thương đến
cái gọi là tình nghĩa anh em trong nội bộ quân mình, là chiêu thức mà
Lưu Bị đang cần giương cao để chiêu binh, mãi mã, thu phục nhân tài.
Vào thời điểm đó, Lưu Bị đang trong thế thắng và đang cần người do đó
chém tướng là điều khó lòng làm công tác tư tưởng với ba quân. Sau trận
Uyển Thành, để Tôn Quyền “thịt” Quan Vũ, về chính trị thuận cho Lưu Bị và “được giá” về quân sự vì có cớ cử binh phạt Ngô.
Tào Tháo và Tôn Quyền kẻ
sớm người muộn cuối cùng đều đã nhận ra độc chiêu này của Lưu Bị. Do
đọc, tính ra nước cờ hiểm này, hiểu rõ tim đen, hiểu rõ thế, lực lẫn
cuồng vọng của Lưu Bị nên để đối phó với 3 vạn quân của Quan Vũ, Tào
Tháo đã cử năm cánh quân đi cứu viện cộng thêm 10 vạn quân đi sau tiếp
ứng, vừa để diễu võ dương oai, vừa nhằm đập tan từ trong trứng cuồng
vọng nhòm ngó lãnh thổ của Lưu Bị. Kết cục Quan Vũ đã bị quân Tào đánh
cho tơi tả. Do hiểu được cuồng vọng của Lưu Bị và mối quan hệ giữa Lưu
Bị và Quan Vũ nên Tào Tháo đã không cho quân truy tới cùng mà nhường
chiến công truy sát Quan Vũ, anh hùng nổi tiếng một thời cho Lã Mông,
Phan Chương. Đám Trương Chiêu của Tôn Quyền cuối cùng cũng hiểu rõ nước
cờ “ thí tốt” của Lưu Bị nên mới khuyên mang thủ cấp Quan Vũ
nộp Tào Tháo. Tháo biết tỏng âm mưu này nên đã cho làm đám tang cho
Quan Vũ còn hậu hơn, đình đám hơn những tướng lĩnh của mình khi chết
trận...
Tóm lại cử Quan Vũ xuất binh đánh Uyển Thành là một “dự án cấp nhà nước” đã được Lưu Bị “lập trình phê duyệt” sẵn; Tào Tháo là “nhà doanh nghiệp” lớn nên đã xúc tác, “đầu tư cổ phiếu” cho “ dự án” này sớm được triển khai...
Mối quan hệ “kết nghĩa vườn đào thề cùng sống chết”
của 3 anh em Lưu, Quan, Trương được người Trung Quốc nhắc tới nhiều
suốt gần 2000 năm qua như một thứ khuôn mẫu về tình nghĩa thuỷ chung,
sống chết có nhau của những con người cùng chí hướng. Qua những gì diễn
ra trong mối quan hệ giữa Lưu Bị và Quan Vũ, theo chúng tôi thứ tình
nghĩa “anh anh, em em” này chỉ tinh khiết ở chốn vườn đào, hoặc
khi họ còn chung với nhau mái lếu tranh, đang cùng nhau trên đường
thiên lý đỏ lửa gian truân. Mỗi khi kẻ đã là vua và người đã thành tôi
thì xin chớ có mơ hồ, ai an phận nấy; ai không biết yên chỗ của mình,
lộn xộn vượt qua giới hạn thì chỉ có thể nói chuyện với nhau bằng mạng
sống... Qua thân phận của Quan Vũ, người em kết nghĩa của Lưu Bị, hậu
thế thấy được cái ngọn cờ giả nhân giả nghĩa mà Lưu Bị giương lên đó
không chỉ đã che mắt, mê dụ được khối người đương thời mà còn làm cho
biết bao bậc thức giả Trung Hoa gần 2000 năm nay vẫn còn xúm vào xây
đền, đúc tượng...
Qua vở “kinh” kịch Quan Vũ bị giết ở Uyển Thành, hậu thế nếu nghiên cứu kỹ sẽ có điều kiện hiểu sâu thêm các “đại gia” thời Tam Quốc đã kết nghĩa đồng minh, đã chơi với nhau và đánh lộn nhau như thế nào...
bantinsom.com ( theo vietimes.com.vn )
Các tin khác:
▪ Luận "Hạng Vũ" (Phần 2) (24/04)
▪ Luận "Hạng Vũ" (Phần 1) (24/04)
|