|
Thứ sáu, 24/04/2009, 21:42 GMT+7
“Mỹ nhân kế” hay trai anh hùng gặp gái thuyền quyên?!
Hôn nhân giữa Lưu Bị và Tôn phu nhân là một cuộc hôn nhân có thật. Đối chiếu với chính sử, Lưu Huyền Đức kết hôn với Tôn phu nhân đúng lúc ông đã ngoài năm mươi tuổi. Tôn phu nhân, em gái Tôn Quyền là một cô gái mới lớn xấp xỉ tuổi đôi mươi và chưa cùng ai. Vậy đây là một cuộc hôn nhân chính trị, nhằm củng cố và thắt chặt liên minh Ngô-Thục, một cuộc đổi chác có đi có lại? Phải chăng đây là chuyện lỡ làng xuất phát từ âm mưu dùng “mỹ nhân kế” không thành, không còn cách nào thoái thác, há miệng mắc quai đối với một gia đình gia thế đứng đầu nước Ngô nhỡ “dọn cơm trước kẻng"? Hay cuộc hôn nhân này thật sự là một cuộc tao ngộ giữa trai anh hùng gái thuyền quyên trong thời buổi loạn lạc vẫn thường được mô tả trong nhiều thiên diễm tình? Để làm sáng tỏ điều này chúng ta hay cùng lần giở một vài trang tư liệu ít ỏi mà La Quán Trung cung cấp qua đôi dòng "Tam Quốc diễn nghĩa" để cùng chú giải, suy đoán...
Âm mưu này của Chu Du đã không lọt qua mắt Gia Cát Lượng. Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", khi mô tả đoạn Lữ Phạm gặp Lưu Bị để trình bày việc riêng hệ trọng này, Gia Cát Lượng không tham gia mà nấp sau bình phong để nghe trộm; nghe xong Gia Cát Lượng đã gieo quẻ thấy được quẻ đại cát nên ông đã khuyên Lưu Bị nên mượn kế Chu Du để mưu đạt lợi ích cho mình.Theo chúng tôi, đó chỉ là một cách thêu dệt để huyền thoại hoá con người Gia Cát Lượng. Sở dĩ Gia Cát Lượng thuyết phục Lưu Bị vui vẻ chấp nhận lời mối lái này mặc dù biết đây là âm mưu của Chu Du, bởi các tính toán tỉnh táo sau đây: 1. Lưu Bị vào Ngô là việc nguy hiểm nhưng trước đó trong thời gian cùng cộng tác với Chu Du trong trận Xích Bích, từng sống tại đây một thời gian dài, có điều kiện tiếp xúc, giao lưu với nhiều bậc anh tuấn Đông Ngô, Gia Cát Lượng đã biết rõ nội tình Giang Đông. Ông biết rõ Tôn Quyền là một chủ tướng có khả năng tập hợp và sai khiến các dũng tướng, một chủ tướng quyết đáp chuyện quân cơ nhưng lại không bao giờ làm trái ý mẹ vì chữ Hiếu. Đây là một đặc điểm của Tôn Quyền mà Gia Cát Lượng đã “bắt thóp” được nên đã biết tận dụng và tìm cách khai thác triệt để nhằm hoá giải độc kế của Chu Du nhằm phục vụ cho mưu cơ chính trị của mình.
2.
Vào thời điểm đó, sau nửa đời người Lưu Bị mới có được mảnh đất cắm dùi
đó là 9 quận Kinh Tương, trong khi đó Tào Tháo thống lĩnh cả Trung
Nguyên binh mạnh lương nhiều nhân tài nhiều như nước vẫn đang gầm ghè
sau trận Xích Bích. Ngô được tiếng là đánh bại quân Tào dựa vào cái thể
hiểm trở của sông Trường Giang, sau nhiều lần xuất binh đánh Ngụy nhưng
vẫn không lân nào chiến thắng. Chu Du còn bị trúng tên của Tào Nhân rồi
ốm chết; Tôn Quyền thì suýt chết với tay Trương Liêu. Qua đó cho thấy
Ngô và Thục đều yếu hơn Ngụy, chỉ có thể phòng ngự chứ chưa thể chủ
động tấn công tranh hùng sòng phẳng với Tào Tháo.
Từ xuất phát điểm này, Gia Cát Lượng chủ trương phải hoà hiếu với Ngô để cự Tào là sách lược mà ông từng vạch ra trước khi ra khỏi lều tranh. Do Gia Cát Lượng có thời sống tại Đông Ngô, ông biết rõ nội tình của Ngô. Bên cạnh phái “diều hâu” chủ trương dùng quân đội đánh, giành lại Kinh Tương thì cũng có phái chủ trương “ôn hoà” trong đó Lỗ Túc là đại biểu. Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", La Quán Trung tỏ ra vụng về khi tác giả đã tả Lỗ Túc như một người nhẹ dạ, cả tin luôn bị Gia Cát Lượng xỏ mũi và bị Quan Vân Trường làm nhục. Theo chúng tôi không hẳn đúng như La Quán Trung mô tả. Lỗ Túc không thể là một nhà chính trị tầm thường mà lại được Tôn Quyền trọng dụng. Tôn Quyền không là kẻ ú ớ trong chuyện dùng người. Hiện nay lăng mộ Đại phu Lỗ Túc vẫn còn bên bờ hồ Động Đình, chứng tỏ lúc còn sống ông là người có thế lực. Theo chúng tôi, phái chủ hoà trong nội bộ Đông Ngô không phải là phe thiểu số, chủ trương hoà Thục để tập trung đối phó với Tào Tháo là một cái nhìn sáng, biết hy sinh, nhịn cái lợi nhỏ trước mắt để giữ cho được sự cân bằng đại cục. Do Gia Cát Lượng biết bên Ngô còn nhiều người ủng hộ quan điểm liên minh với Lưu Bị để cự Tào Tháo nên ông mới đánh nước cờ mạo hiểm, mạnh dạn đánh nước cờ “xuất tướng”. Chắc chắn Gia Cát Lượng nắm được Kiều Quốc lão, bố vợ Tôn Sách, một người có ảnh hưởng lớn tới Tôn Quyền, tới các đường lối đối nội đối ngoại của Đông Ngô, hiểu rõ thời thế, lại là người theo chủ kiến hoà Thục cự Tào nên Gia Cát Lượng mới chấp nhận chơi ván cờ này với Chu Du. Khi Lưu Bị sang Đông Ngô, việc đầu tiên của Gia Cát Lượng là cho tuỳ tùng mang quà đến Kiều Quốc lão đánh tiếng là uý lạo nhưng thực chất là để thông tin và phao tin việc Lưu Bị sang để cầu việc kết duyên với em gái Ngô hầu. Gia Cát Lượng đã đi một nước cờ sắc bén... 3. Sau nhiều năm sống cạnh Lưu Bị, Gia Cát Lượng hiểu ông không chỉ là một bậc kỳ tài lại có uy danh, phong thái đường bệ mà còn là một đấng mày râu sáng giá. Mặc dù biết Lưu Bị đã cao tuổi nhưng ông vẫn tin Lưu Bị còn có đủ khả năng làm xiêu lòng Tôn phu nhân. Gia Cát Lượng dám tin vào tính toán và cảm quan của mình nên mới mạo hiểm “xuất tướng”, đây là một nước cờ “một mũi tên nhằm đạt hai đích”: vừa cưới được cho chủ tướng một cô vợ con nhà gia thế mà còn củng cố được ý đồ chiến lược của mình: liên kết bền chặt với Đông Ngô.
Kết cục không ngoài dự
tính của Gia Cát Lượng, Lưu Bị đã lấy được Tôn Phu nhân, cuộc hôn nhân
này đã vượt xa tính toán đầu cơ của Chu Du: từ mưu kế nhằm mưu cầu
những lợi ích chính trị biến thành cuộc tao ngộ giữa trai anh hùng với
gái thuyền quyên. Tôn phu nhân đã đứng hẳn về phía Lưu Bị, xuất giá
tòng phu lên đường về Kinh Châu chứng tỏ Lưu Bị đã thật sự chinh phục
được trái tim của Tôn phu nhân. Tôn phu nhân không hẳn là người phụ nữ
chỉ biết nghe theo tiếng gọi của trái tim mà cũng là người bị giằng co
giữa chữ Tình và chữ Hiếu. Việc Tôn phu nhân sau này rời bỏ Kinh Châu
quay về Đông Ngô bí mật đem theo A Đẩu chứng tỏ Tôn phu nhân cũng thấy
trách nhiệm và vai trò của mình với sự nghiệp của anh trai. Rõ ràng Tôn
phu nhân đã hiểu được các đường đi nước bước của ván cờ chính trị này
và bị cuốn vào cuộc chơi một cách tự giác, tự nguyện...
Một câu hỏi đặt ra liệu Tôn phu nhân là người chấp nhận mình là một con cờ trong ván cờ do Chu Du - Gia Cát Lượng bày ra hay từ chỗ bị động đến chỗ Tôn phu nhân chủ động can dự vào cuộc cờ này. Sử liệu tuy ít ỏi , nhưng những gì được ghi lại trong "Tam Quốc diễn nghĩa" cho thấy rõ ràng chuyện tình éo le giữa Lưu Bị và Tôn phu nhân là điều có thật... Kết thúc số phận của cuộc tình này, La Quán Trung ghi lại trong hồi thứ 84 của "Tam Quốc diễn nghĩa": Nghe tin quân Thục thua trận, tiên chủ chết trong đám loạn quân, Tôn phu nhân bèn sai đẩy xe ra phía tây khóc lóc rồi đâm đầu xuống sông tự tử. Chỗ Tôn phu nhân tuẫn tiết người đời sau lập miếu thờ gọi là đền Khiêu Cơ. Đời sau có thơ than: Tiên chủ thua quân tới Bạch Thành Phu nhân nghe nạn vội quyên sinh Bến sông nay vẫn còn bia tạc Chói lọi nghìn thu tiếng gái trinh! Chi tiết này chứng tỏ sự éo le của cuộc tình này là xác thực. Nó còn chứng tỏ Lưu Bị không chỉ là một chính khách lão luyện trên sa trường mà còn là một gã đàn ông “hoành tráng” trong tình trường. Hậu thế không thể không “ngả mũ” trước cuộc hôn nhân có máu của con tim hoà vào trong đó giữa một gã đàn ông đã ngoài năm mươi, “phẩm chất” chính trị và tư cách đàn ông còn có nhiều điểm đáng ngờ thế mà vẫn làm xiêu lòng một cô gái trẻ đôi mươi tự nguyện gắn bó, tự nguyện xin chết theo mình theo đúng nghĩa đen của từ này. Phải gắn bó, phải gieo được vào lòng Tôn phu nhân những tình cảm sâu nặng như thế nào mới xô đẩy được nàng nhảy xuống sông. Chi tiết này cho thấy: Phụ nữ xưa nay họ vẫn là phụ nữ, họ chung tình hơn cánh đàn ông mỗi khi trái tim họ được thu phục. Họ cũng bị giằng xé bởi khối óc và con tim, giữa chữ tình và chữ hiếu, giữa trách nhiệm và sự thôi thúc của bản năng con người nhưng họ vẫn đáng tin hơn, trong sáng hơn, đáng yêu hơn cánh đàn ông chúng ta... bantinsom.com ( theo vietimes.com.vn )
Các tin khác:
▪ Luận "Hạng Vũ" (Phần 2) (24/04)
▪ Luận "Hạng Vũ" (Phần 1) (24/04)
|