|
Thứ sáu, 17/04/2009, 12:00 GMT+7
Đo lường rủi ro của công ty trong suy thoái kinh tế
Dù không ai thích hay muốn thấy sự suy thoái, nhưng rồi ai cũng phải nói về nó. Cuộc khủng hoảng tại các công ty tài chính cùng thất bại sắp tới của các hãng sản xuất ô tô tại Mỹ đã nảy sinh ra vấn đề là liệu rằng việc sử dụng Bảng điểm cân bằng (BSC) có thể giúp những công ty đó tránh được thảm họa không. Hãy để chúng tôi khám phá một số khả năng.
Rất nhiều công ty đã phá sản hoặc sắp phá sản đều phải chịu hậu quả của việc tập trung quá nhiều và quá hẹp vào hoạt động tài chính ngắn hạn. BSC được thiết kế chính là để giảm thiểu vấn đề đó. Và triển vọng tài chính của BSC là sự phân bổ tự nhiên cho các mục tiêu và biện pháp quản lý rủi do doanh nghiệp.
Mục tiêu
cao độ trong triển vọng về tài chính của BSC là tăng trưởng và duy trì
giá trị cổ đông. Trước kia, chúng ta từng ủng hộ hai phương pháp để
định hướng giá trị cổ đông là tăng doanh thu và cải tiến năng suất.
Phương pháp thứ 3 nhằm duy trì giá trị cổ đông, đang bị bỏ qua trong
chiến lược của rất nhiều công ty, đó là quản lý rủi ro.
Tất cả
các tổ chức tài chính đều có những phương pháp liên quan tới xác định
rủi ro, chẳng hạn như phương pháp “tính giá trị rủi ro”. Nhưng hầu hết
các tổ chức tài chính, và chắc chắn hầu hết những công ty đã thất bại,
xem quản lý rủi ro cũng giống như kiểm soát nội bộ trong đạo luật
Sarbanes- Oxley[1] là nhiệm vụ mang tính bắt buộc chứ không phải vấn đề chiến lược. Tuy nhiên, khi giá nhà đất giảm thì nợ nhà đất không trả đúng kỳ hạn và nhà bị tịch thu để thế nợ lại có mối liên quan mật thiết. Vì vậy, thậm chí phương pháp BSC có bao gồm cả phương pháp xác định rủi ro, phương pháp tính toán trên các số liệu mà không phản ánh được vòng quay hoàn chỉnh trên thị trường nhà đất - cũng sẽ không thể phát hiện ra những rủi ro cao mà các tổ chức tài chính đã gánh chịu khi họ nắm trong tay những chứng khoán có đòn bẩy cao trong chứng khoán thế chấp.
Một
câu chuyện có thật để so sánh trong ngành sản xuất ô tô. Các nhà sản
xuất ở Mỹ đã thu được toàn bộ lợi nhuận trong các phương tiện đi lại
khi mọi người sẵn lòng mua xe miễn là giá dầu bán ra thấp hơn
40USD/thùng. Nhưng khi giá xăng dầu tăng gấp đôi và gấp ba, người tiêu
dùng từ bỏ thị trường xe tải nhẹ và dòng xe SUV, đồng thời các công ty
có ít các loại xe mà người ta muốn mua. Các công ty xe hơi đã thất bại
trong việc đo lường chính xác sự rủi ro của chiến lược tập trung cao
vào sản phẩm.
Thách thức đối với những công ty trên và các công ty khác cho thấy một điều, ít nhất là hiện tại, chúng ta không có những công cụ đo lường hiệu quả để xác định số lượng những sự kiện hiếm xảy ra, khó tiên lượng trước như trên. Tuy nhiên dưới đây là ba bước các công ty có thể tự tiến hành để bắt đầu có những cảm nhận rõ ràng về phát hiện rủi ro của họ.
Xa hơn những thách thức mang tính biện pháp đó, nhân tố quan trọng nhất cho những lãnh đạo cao cấp để nhằm làm giảm sự hăng hái của những nhà quản lý có động cơ cao muốn gia tăng lợi nhuận ngắn hạn bằng việc đầu tư vào những tài sản rủ ro cao hơn, đặc biệc là những vụ cá cược có tính đòn bảy cao. Thậm chí với những dữ liệu tốt nhất, nếu một CEO không cương quyết đưa ra những quyết định cứng rắn hy sinh một số lợi nhuận ngắn hạn đổi lại cho việc tăng khả năng tồn tại trong thời kỳ suy thoái, phương pháp BSC sẽ không phải là cứu tinh cho công ty. - Bài viết của Robert S. Kaplan và David P. Norton trên Harvard Business Review - bantinsom.com ( theo tuanvietnam.net )
Các tin khác:
▪ Lợi nhuận, đạo đức và lòng tin (17/04)
▪ Lựa chọn khôn ngoan (17/04)
▪ Coi chừng tai họa với "outsourcing"! (16/04)
|