|
Tạ Thị Ngọc Thảo và triết lý của doanh nhân Phật tử
Tiếp tục những trăn trở của một
người đi trước dành cho giới trẻ, chị Tạ Thị Ngọc Thảo chia sẻ với bạn
đọc Tuần Việt Nam một cách sống và làm việc theo triết lý nhà Phật
trong thời đại cạnh tranh ý tưởng.
"No mà sạch, lành mà thơm thì vẫn tốt hơn" - Với giới trẻ ngày hôm nay, chị cảm nhận gì về họ? Có một số người chỉ lo làm giàu, khi vào cơ quan, doanh nghiệp, họ mặc cả rất kĩ đồng thương, thưởng, tiền làm thêm giờ. Cũng có những doanh nghiệp trẻ mang tính chụp giật, chỉ lo tích trữ cho hiện tại. Chị có lời khuyên gì cho họ? TTNT: Thật lòng không những tôi mong các bạn trẻ khao khát làm giàu mà tôi còn muốn cả dân tộc mình khao khát làm giàu. Đành rằng "đói cho sạch rách cho thơm", nhưng no mà sạch, lành mà thơm thì vẫn tốt hơn nhiều. Thực tế cho chúng ta thấy, dân giàu thì nước mạnh, phú quí thì phát sinh lễ nghĩa. Nước VN hiện đang có thu nhập bình quân đầu người thấp, nhưng theo tôi, nhà nước, xã hội và cộng đồng không nên kỳ thị người giàu, mà nên khuyến khích giới trẻ làm giàu.
Những
người lớn tuổi đừng nên lo lắng gì nhiều cho các bạn trẻ. Hiện nay đất
nước đã có nhiều nhà doanh nghiệp trẻ làm giàu một cách đàng hoàng và
đúng pháp luật. Tuy vậy, tôi xin phép được chia sẻ với giới thanh niên, doanh nhân trẻ về cách ứng xử với sự giàu có của mình: tiền đem đến cho ta sự giàu có, nhưng cái TÂM trong sáng giúp cho sự giàu có đó bền vững.
Ngay
từ những ngày đầu khởi nghiệp, tôi khuyên các bạn trẻ nên ghi lại những
điều được và chưa được theo dạng nhật ký doanh nghiệp. Chịu khó thu
thập những tài liệu liên quan đến ngành nghề của mình.
-
Chị có thể chia sẻ một số kinh nghiệm khi làm việc với giới trẻ trong
doanh nghiệp? Có những khó khăn nào mà chị phải đối mặt? Nhưng tôi cũng muốn nhắn nhủ với các bạn rằng, một CEO giỏi không phải là người có nhiều bằng cấp mà còn phải chứng tỏ được mình bằng hiệu quả. Hiệu quả đó trong thương trường được đo bằng con số công ăn việc làm mà doanh nghiệp tạo ra ngày một nhiều, bằng lợi nhuận thực tế mà doanh nghiệp gặt hái được.
Nếu
trên 6 tháng mà không đem thêm đồng lợi nào cho công ty hoặc không tạo
thêm được công ăn việc làm cho xã hội thì đừng tự hào mình là CEO giỏi.
Vậy
khi chúng tôi mời các bạn về cộng tác, chúng tôi chỉ mong các bạn một
điều: Ngoài việc biến ý tưởng của chúng tôi thành hiện thực, các bạn
hãy khiêm tốn, trải lòng ra mà học. Nếu với bằng cấp, học vị, chuyên
môn học vị của các bạn, cộng với kinh nghiệm của chúng tôi mà các bạn
học hỏi được, thì các các bạn sẽ giỏi hơn rất nhiều. - Được biết hiện chị vẫn đang dự tuần lễ Văn hóa Phật giáo ở Huế. Chị còn tham gia tài trợ, thuyết trình và rất tâm huyết để xây dựng một chương trình rất ấn tượng cho Tuần lễ Văn hóa Phật giáo. Chị có thể chia sẻ về triết lý nhà Phật với bạn đọc? TTNT: Thật lòng, khi đến với tuần lễ, tôi có nhiều cái lo, tôi lo sự vô ngã của giới tu hành và “hữu ngã” của giới kinh doanh khó có được tiếng nói chung. Nhưng tôi suy nghĩ thế này: Nếu chưa đạt được vô ngã thì hãy “hữu ngã” một cách đàng hoàng, chính trực minh bạch và có đạo đức.
Tại
sao tôi lại mang đề tài kinh doanh chia sẻ trong tuần lễ Văn hóa Phật
giáo? Có lẽ là bởi tôi trăn trở với cái nghèo của đất nước mình trong
đó có cái nghèo của Huế..
Ngày thứ hai (3/3/2008) tôi đã trình bày “những mô hình kinh doanh trong phạm vi có thể đối với giới tu hành” với khoảng hơn 70 ni tại chùa Diệu Đức.
Tại sao tôi lại bước chân vào chùa để nói chuyện kinh doanh? Vì tôi biết, các ni ở chùa rất thường xuyên tham gia làm từ thiện.
Tôi đã đặt chân đến Rome (Ý), tôi nhìn thấy hệ thống kinh doanh ở đây của các ma soeur chuyên
nghiệp như thế nào. Tôi đã đặt chân đến các nước trong đó có nước Trung
Quốc, tôi đã thấy các sư và ni tại đây cũng kinh doanh rất chuyên
nghiệp. Ví dụ thứ hai về vấn đề kinh doanh nghĩa trang: Giao tâm linh của mình vào giới tu hành thì còn gì an tâm hơn nữa? Tôi rất vui vì sự lĩnh hội của tôi và nhà chùa đã gặp được nhau ở điểm này. Có thể thời gian tới sẽ có những mô hình kinh doanh của giới tu hành.
Những khóa tu cho người đời, tại sao không?
Tôi
còn một đề nghị nữa, là tổ chức những khóa tu dành riêng cho doanh
nhân, giới báo chí, v...v. Thời gian mỗi khóa tu có thể ngắn dài khác
nhau: 3 ngày, 5 ngày hoặc một tuần... Nếu những khóa tu như vậy đến với
giới doanh nhân, chính khách, giới báo chí, ngoài chút lợi nhuận các ni
thu được, đó còn là một cách để hướng cộng đồng về với cội nguồn. Tôi biết, tu giữa thương trường như thế các sư, ni sẽ gặp nhiều khó khăn. Nhưng tôi tin các sư, ni sẵn sàng vì cộng đồng dấn thân, không quản ngại.
- Hướng đến một tinh thần trách nhiệm xã hội và đạo Phật, chị tìm thấy điều gì tương đồng trong chuyện này?
TTNT: Trong bài viết Lạc thụ dụng từng đăng tải trên Tuần Việt Nam, tôi đã viết: "Đồng
tiền không có gương mặt riêng, nó mang đúng gương mặt của người nắm giữ
nó, thể hiện qua cách kiếm tiền và sử dụng đồng tiền". - Thưa chị, nhưng hiện nay, môi trường kinh doanh luôn có triết lý cạnh tranh, để một người tồn tại trên thương trường thì phải vượt lên trên người khác, phải người được người thua. Trong đạo Phật thì lại có triết lý từ bi bác ái, vậy thì có gì mâu thuẫn không?
TTNT: Cạnh
tranh trong thời đại ngày nay là hai bên cùng thắng. Mà không chỉ có
hai bên cùng thắng, mà là các bên cùng thắng. Không có sự cạnh tranh
triệt tiêu lẫn nhau. Với doanh nhân phật tử càng không như thế. Còn cạnh tranh mà triệt tiêu lẫn nhau là cạnh tranh ở cấp độ thấp. Doanh nhân nào cạnh tranh để triệt tiêu lẫn nhau, chắc chắn doanh nhân đó cũng đi dần đến lụn bại và phá sản.
Tạ Thị Ngọc Thảo bên hoa sen
TTNT: Chuyện xuất gia không phải chỉ theo ý muốn, mà còn do tùy duyên. Đạo Phật không ép buộc người xuất gia, đã là duyên thì trước sau gì cũng đến cửa chùa xuống tóc.
Khi kinh tế ở giai đoạn khấm khá thì người ta nhận ra rằng ăn, mặc, ở chỉ là phần con, phần tâm linh, tâm hồn mới là phần người.
Mỗi người có một cái đạo của mình. Riêng những người chọn đạo Phật thì
tìm đến cửa chùa như tìm đến niềm an vui cho tâm hồn của mình.
Còn
một điều đáng lưu ý là, có những Phật tử đóng góp cho đời không hề
thua các tăng ni. Thậm chí khi không khoác áo nâu thì người ta còn rộng
đường làm những việc tốt đời đẹp đạo hơn nữa.
"Thiền đường" của Tạ Thị Ngọc Thảo trong những ngày tết
Kết
thúc cuộc trò chuyện, chị Tạ Thị Ngọc Thảo kể cho chúng tôi nghe về
ngôi nhà theo phong cách Á Đông của chị, được thiết kế như một ngôi
đình Việt Nam. Trong nhà chị có bộ sưu tầm tranh của những họa sĩ Việt
Nam mà chị yêu mến như tranh của họa sĩ Lê Thiết Cương, Nguyễn Thanh
Bình, Lê Ngọc Linh... với những nét vẽ độc đáo, triết lý. Thi thoảng
khi quây quần với bạn bè, người thân, dù chơi không được hay chị vẫn
thích dạo một vài đường nhạc và khi tĩnh lặng thì viết báo hoặc
soạn giáo án... bantinsom.com ( theo tuanvietnam.net )
Các tin khác:
|